HY HỮU: NGƯỜI ĐÀN ÔNG SỐNG SÓT TRÊN ĐẢO HOANG, SỐNG SÓT TRÊN ĐẢO HOANG NHỜ HAI QUẢ CHANH

Trên hoang hòn đảo cách xa nền văn minh và quy định này, tôi là nơi dựa nhất của họ

Dưới sự điều khiển của bản năng, hầu hết người thiếu nữ vốn dĩ chẳng thể với tới hồ hết đã hiến dâng khung hình và trái tim của họ cho tôi

Lột bỏ sự giả tạo nên về đạo đức, họ trở buộc phải buông thả cùng nhiệt tình.

Bạn đang xem: Sống sót trên đảo hoang

Chúng tôi ca hát mỗi đêm, tận hưởng sự cực lạc của dục vọng.

Cho cho một ngày, lúc đội cứu nạn đến, toàn bộ những người phụ nữ ấy phần nhiều cảm thấy thuyệt vọng - không ai muốn rời vứt chốn bồng lai này, rời vứt tôi...


*

Tôi vẫn còn đấy sống?
Tôi đứng trên bờ đại dương mênh mông, áo xống đã ướt sũng, run nạm cập vì gió biển, tuy vậy lại ko kìm lòng mà phấn kích khôn xiết.Nhớ lại cảnh địa ngục từ thời điểm cách đây không lâu, hầu hết cơn sóng cuồn cuộn và con tàu vỡ vụn, cảm hứng phấn khích lúc còn rất có thể sống sau tai nạn tràn trề trong lòng tôi.Nhìn thực trạng trước mắt, chắc sau thời điểm rơi xuống nước sóng biển lớn đã xô tôi lên đến mức hoang đảo này.Thật là may mắn.Đại nạn không chết, tôi xúc cảm như mình sắp đến đổi vận đến nơi."Đúng rồi! Đại tiểu thư! "Nghĩ đến đây, tôi gấp rút tìm tìm xung quanh.Mấy hôm trước, đại đái thư nhà bọn họ Lê do dự bị dây thần kinh nào rút mà nằng nặc đòi đi du thuyền để đánh bạc, tác dụng du thuyền va bắt buộc đá ngầm, hai chúng tôi ở cạnh nhau khi tai nạn thương tâm xảy ra, trong lúc hoảng loạn tôi bao phủ lấy cô ấy và một thanh gỗ, nên rất có thể sóng đại dương đã đẩy cửa hàng chúng tôi lên đây.Quả nhiên, ngay sau đó tôi bắt gặp một tín đồ nằm trên bãi biển cách mình trăng tròn đến 30 mét, nhìn xống áo thì chính là đại tiểu thư Lê Tuyết Tư nhà bọn chúng tôi.Tôi vội vã tiến tới phía trước, tuy vậy cảnh tượng trước đôi mắt đã làm tôi sững sờ.Lúc này, đại tè thư đang nằm trên bãi biển với tứ thế khôn xiết mê bạn và quyến rũ.Hoàn toàn trái ngược cùng với tính khí cao hững hờ hàng ngày của cô.Quan trọng nhất là vì được gột rửa bởi nước biển buộc phải toàn thân cô ướt sũng, loại áo sơ ngươi trắng rộng lớn thùng thình dán chặt vào người, tôn vinh trọn vẹn vóc dáng hoàn hảo và tuyệt vời nhất của cô.Chiếc áo sơ mi trắng hôm nay giống như một tờ lụa trắng, rất có thể nhìn thấy rõ hai thai ngực white như tuyết của cô.Đại tè thư ngày hay không mang áo ngực mà cần sử dụng miếng dán ngực, bây giờ đương nhiên chúng đã biết thành nước biển cả cuốn trôi nên bên trong hoàn toàn trống rỗng, lộ rõ hai nạm vú hồng hào.Có lẽ bởi gió biển khơi thổi vào đề nghị hai đầu vú hôm nay đang trong tinh thần nhô lên, tôi quan sát mà miệng thô khốc, muốn tăng trưởng ngậm lấy với mút thật mạnh.Cảnh tượng thiệt hấp dẫn, mà lại rất nhanh tôi sẽ tỉnh táo bị cắn dở lại, bởi vì hiện tại vẫn không rõ cô ấy sống chết ra sao.Tất nhiên tôi hiểu những biện pháp sơ cứu đuối nước, chỉ dễ dàng là hồi sức tim phổi với hô hấp nhân tạo.Mạng tín đồ quan trọng, tôi không cho là nhiều, trực tiếp áp hai tay lên ngực đại tiểu thư.Chỉ tiếp xúc trong một nháy mắt, tâm tôi vẫn xao động.Bầu ngực của đại tè thư thướt tha và bọn hồi, tôi cảm xúc tay mình tương đối bủn rủn do phấn khích.Mặc dù hết sức hưởng thụ, nhưng mà tôi đề nghị cứu tín đồ ngay.Sau đó, sau khoản thời gian được ấn liên tục, tôi phát hiện rằng bộ ngực của đại đái thư y hệt như bọt biển lớn vậy, mỗi lúc tôi ấn chúng bị trở nên dạng, sau đó lại quay trở lại hình dạng ban đầu.Sau khi xuất ngũ, tôi vào làm đảm bảo an toàn cho đơn vị họ Lê, địa vị tuy không đảm bảo nhưng kiếm được rất nhiều nên trong thời điểm qua tôi đã quan hệ với tương đối nhiều phụ nữ, nhưng trước đó chưa từng có fan nào như đại tè thư đây, khiến người ta quyến luyến không rời, muốn dứt mà không được.Sau một lúc hồi phục tim phổi, tôi nhào nặn... Không, ấn siêu thoải mái, nhưng lại đại tè thư không tồn tại dấu hiệu thức giấc lại.Thế là, tôi tạm dừng và gửi sang hô hấp nhân tạo.Nhìn song môi đỏ thắm của đại đái thư, bàn tay đang thế lấy cằm cô ấy khẽ run lên.Lúc hôn lên, tôi chỉ cảm thấy mát lạnh, đầu óc trống rỗng, cuồng loạn thổi khí.Một thời điểm sau, khi tôi cảm thấy mình gồm chút thiếu khí, mặt tai tôi vang lên một giờ chát.Nói thật, dịp đó tôi ko thấy đau, tuy vậy một tiếng nổ lớn mặt tai khiến cho tôi, một fan đang toàn trọng điểm toàn ý cứu vớt người, đơ nảy mình."Khốn kiếp, anh đang làm gì vậy? "Khi tôi xẻ sang một bên, thì thấy đại đái thư y hệt như một bé hổ nhỏ tuổi đang tức giận, điên cuồng vồ lấy tôi, như thể không team trời chung."Đại tè thư, tôi. . .""Tên dâm tặc,tôi làm thịt anh! "Tôi còn chưa kịp nói gì thì cô ấy sẽ giương nanh múa vuốt xông lên.Vốn dĩ tôi còn muốn giải thích, bởi vì tôi biết đại tiểu thư bạn dạng tính kiêu ngạo, lại nhận định rằng mình bị khinh bạc, tức giận cũng chính là lẽ thường.Nhưng câu "tên dâm tặc" khiến tôi đột nhiên tức giận.Thấy cô nhào tới, tôi đưa tay ra chộp mang hai bầu vú của cô.Tôi thề lúc đó tôi không vắt ý, chỉ là vì cô ấy lao tới như thế, hai thai ngực lắc lư, là vấn đề dùng lực rất đẹp nhất, nhì tay tôi vô thức chộp đem mục tiêu."A!!! "Đại tiểu thư hiển nhiên không ngờ tới chiêu này của tôi, kêu lên một tiếng, mặt khác tôi rõ ràng cảm hứng được thân thể mềm mịn và mượt mà của cô run lên.Nhưng đúng khi đang thẹn thừa hóa giận, tôi không tồn tại thời gian thân yêu đến xúc cảm của cô ấy, lập tức đẩy cô bửa xuống đất."Cô điên à! Tôi cmn đang cứu cô! Nếu không tồn tại ông đây, cô đã chết rồi! "Cô ấy cụ thể không ngờ tôi, một nhân viên bảo vệ thấp kém, đùng một phát hét vào khía cạnh mình, và khung hình mỏng manh của cô ấy run lên vày sợ hãi.Sau đó, cô chú ý xung quanh, thời điểm đó bắt đầu hiểu ra phần nhiều chuyện."Vậy cứu vãn tôi thì sao? Đó là việc anh đề xuất làm! Ai bảo anh làm cho thuê cho nhà tôi! Lý Tuyết Tử hiển nhiên vẫn còn đấy ghi hận cái nắm tay vừa rồi: "Hơn nữa, anh còn dám cồn tay cùng với tôi, chờ lúc về tôi sẽ không tha đến anh đâu!""Chà, sợ hy vọng chết! " Tôi cố ý giả bộ rất sợ hãi: "Đã như vậy, không bằng hoặc là không làm, đã có tác dụng thì khiến cho xong, hiếp đáp cô trước, tiếp đến giết đi, để cô cần yếu về được!" "Thấy vẻ mặt tàn ác của tôi, Lý Tuyết Tử phân biệt bị dọa cho phát sợ: “Anh dám! phụ vương tôi sẽ không còn tha đến anh! "“Ha ha, thuyền bị đắm, ai biết cô bị dạt vào đâu? Giết hoàn thành vứt lên núi mang đến thú rừng ăn, sẽ không còn để lại dấu vết gì đâu. " Tôi chỉ ngọn núi phía sau.Lê Tuyết tứ lập tức run lên, hồi hộp nhìn tôi.Tôi thấy hết sức sảng khoái, đại đái thư ngày hay cao cao tại thượn, giờ phút này bị tôi dọa khiếp sợ như một con cừu non đợi làm thịt, và đúng là phong thủy xoay vần."Diệp Phàm, anh... Chỉ cần anh không đụng vào tôi, bảo đảm an toàn tôi, sau thời điểm trở về, tôi sẽ xin phụ vương cho anh một vài tiền lớn, đầy đủ để phung phí cả đời. "Tôi nhịn ko được cười cợt lên một tiếng: “Điều kiện ko tệ, nhưng mà tôi mong chạm vào cô thì làm vậy nào đây? ""Anh... Chỉ cần anh không chạm vào tôi, mong gì tôi cũng đáp ứng. "“Muốn gì rồi cũng đáp ứng? hiện thời tôi chỉ muốn một cái bánh bao, cô có khiến cho không? ""Tôi..." Lê Tuyết Tư cụ thể là bị tôi chọc tức, dẫu vậy khi nhắc tới "bánh bao", bụng lại nhiệt huyết kêu lên."Diệp Phàm, tôi đói." Đại tè thư ủy tắt hơi nói cùng với tôi.Sau lúc du thuyền gặp mặt nạn, shop chúng tôi không biết mình đã lênh đênh bao lâu, hôm nay tự nhiên vừa khát vừa đói."Chờ đi! "Thấy thái độ của đại đái thư ở đầu cuối cũng vơi đi, tôi cũng không thèm ôm đồm nhau cùng với cô ấy nữa, ngay lập tức đứng dậy bắt đầu đi kiếm vật dụng ăn.Sống sót là điều đặc biệt quan trọng nhất bây giờ.Mặc dù hai shop chúng tôi sống sót qua đại nạn, tuy vậy trên hoang đảo này, thật không thuận tiện gì để hóng đợi cho đến khi cứu hộ đến.Nhiệm vụ cấp bách nhất thứ nhất là đậy đầy dạ dày, sau đó nhanh lẹ tìm nơi cắn trại ham mê hợp, phương diện trời sắp lặn, trời về tối càng nguy hiểm, không thể chậm trễ.Tôi tìm kiếm kiếm xung quanh, chẳng mấy chốc tìm thấy một cây xoài từ thời điểm cách đó không xa.Quả xoài bên trên to với đỏ au, quan sát thôi cũng thèm.Đối cùng với tôi, trèo cây là một trong chuyện rất 1-1 giản.Xòe tay nhổ nhì miếng nước bọt, tôi ôm cây trèo lên.Trong phút chốc tôi sẽ hái được xoài.Đói bụng, tôi không chút do dự, lột vỏ ban đầu ăn.Không biết có phải vì đói khát thừa không nhưng mà tôi thấy quả xoài này là loại quả ngọt nhất nhưng mà tôi từng được ăn."Mát quá! "Ăn ngừng một trái, tôi bắt đầu hái trái thứ hai, rồi liếc quan sát đại tiểu thư một chút.Tất nhiên là tôi chưa quên cô ấy.Tuy nhiên, bên trên hoang hòn đảo này, nếu như muốn tồn tại thì thiết yếu mang theo gánh nặng.Nếu đại tè thư này vẫn còn vênh mặt hất hàm sai khiến như vậy, không đổi khác được loại tật được nuông chiều chiều sinh sống trong nhung lụa, tôi sẽ chết bởi vì kiệt sức mất.Vì vậy, lúc đầu hù dọa, hiện tại nhắm mắt làm cho ngơ đều là do tôi thế ý để gia công dịu đi tính cách của cô.Phải khiến cô ấy nhượng cỗ và ý thức được tình cảnh hiện nay tại.Chắc chắn rồi, cô ấy đói tới cả không chịu được, sau cùng cũng lên tiếng."Diệp... Diệp Phàm, tôi muốn thì thầm với anh một lát. "Tôi cụ nén mỉm cười trong lòng, cũng chịu nhượng cỗ rồi, tôi vẫn giữ vẻ khía cạnh lạnh lùng.“Nói chuyện gì? dù sao tôi cũng khinh bội bạc cô rồi, đợi ẩm thực no say rồi xuống, hay những cô chết, hay những tôi sống." Nghe các lời thúc dục của tôi, vẻ khía cạnh của Lê Tuyết Tư chợt nhiên giận dữ hơn cả nạp năng lượng cứt.Tôi biết vào hôm nay cô ấy chắc chắn đang mắng thầm tôi trong lòng.Quân khốn khiếp, tên bảo đảm an toàn xấu xa.Nhưng vô cùng nhanh, Lý Tuyết Tử phân minh cũng hiểu đúng bản chất tôi đang cố tình trêu chọc cô ấy."Diệp Phàm, tôi biết anh muốn làm cái gi với tôi thì đã làm sớm rồi, giờ tôi xác định xin lỗi anh, chỉ cần. . . Chỉ cần anh đừng đụng vào tôi, bảo đảm tôi, sau khi ta tảo về, tôi sẽ bảo phụ vương cho anh một vài tiền lớn, đủ để anh tiêu phí cả đời. "Tôi ko nhịn được cười cợt lên một tiếng: “Chúng ta chưa cứng cáp đã sống sót quay về đâu, đừng cho tôi dưa bở nữa"Lúc này, góc nhìn tôi để ý đến một bóng người nằm trên bãi biển cách đó không xa.Khoảng phương pháp không gần, nếu không leo lên cây, tôi sẽ không còn nhìn thấy nó.Tôi vội dancing xuống, rồi rảo bước đi đến.Thấy hành động của tôi, Lý Tuyết Tử hiển nhiên hại hãi: “Diệp Phàm, sao anh lại đi? "“Bên kia gồm người, tôi đi xem một chút, cô cứ hóng ở đây. "Vừa nói, tôi vừa chạy tới, mang đến gần mới nhận thấy đó đó là người chia bài xích xinh đẹp nhất trên du thuyền lúc trước.Những tín đồ chia bài luôn gợi cảm, quần áo của mình cũng táo apple bạo hơn.Người chia bài xích này thậm chí là còn rộng thế, nửa trên là một trong chiếc áo vest bó sát, phần nhiều ngực đều lộ ra ngoài, thậm chí hoàn toàn có thể nhìn thấy cả quầng vú, về kích thước, thiệt sự còn to hơn cả Lê Tuyết Tư, nhưng dáng vẻ thì kém hơn một chút.Phần bụng phẳng lì lộ ra, phần thân dưới là dòng váy ngắn.Lúc này, vì được nước biển lớn gột rửa cái váy ngắn đã trở nên vén lên đến mức thắt lưng, tôi phạt hiện người chia bài xích đang mặc một loại quần lọt khe.Ngay lập tức, tôi suýt bị chảy máu mũi vày chiếc quần lót ở sâu trong khe thịt, hai mép không tính âm hộ lộ ra trước mặt tôi, white nõn mềm mại.Lông mu ướt át bởi vì nước hải dương và dính tiếp giáp vào cơ thể, cũng hoàn toàn có thể thấy rõ ràng.Rất lẳng lơ! rất gợi cảm!

(Dân trí) - sau thời điểm bị bửa xuống biển cả và sóng tấn công trôi vào hòn đảo hoang, người lũ ông nuốm cự sự sống suốt trong gần một tuần nhờ ăn uống hai quả chanh cùng uống nước biển.


Câu chuyện về người bầy ông Brazil như ý sống sót trên hòn đảo hoang hiện đang thu hút sự để ý của dư luận. Đó là ông Nelson Nedy, 51 tuổi, một tín đồ làm vườn. Ngày 8/8, ông cho tới Mirador do Roncador, một điểm tham quan du lịch sát bãi tắm biển Grumari. Khi đứng trên mép đá nhằm ngắm sóng, ông bất ngờ bị dịp sóng mập ập tới, đánh té xuống nước.

"Tôi bị sóng mập kéo tuột xuống nước, đập fan vào đá. Dù nỗ lực tự vùng vẫy để cứu mình, tuy nhiên sóng hải dương đã cuốn tôi ra xa ngay gần 4km ngoại trừ khơi", ông nhớ lại.

Xem thêm: Hướng dẫn cài đặt kích sóng wifi xiaomi trên máy tính, cách cài đặt bộ kích sóng wifi xiaomi

Sau một hồi lang thang, sau cuối ông Nedy search thấy hang động và ngủ tạm qua đêm đầu tiên tại đó. Sớm hôm sau, ông trở dậy và tiếp tục tìm hiểu hòn đảo trước khi trời mưa. Khi leo lên tảng đá bằng sợi dây thừng cũ nhưng ai đó quăng quật lại trước đó, ông Nedy bất ngờ thấy một mẫu lều dựng tạm bợ do fan ngư dân địa phương nào đó nhằm lại. Tới cơ hội trèo xuống, ông tìm kiếm thấy nhị quả chanh cùng hai lọ nước trên phương diện đất.

"Tôi nạp năng lượng hết nhị quả chanh, không để thừa lại chút gì", ông Nedy kể.

Khi bơi trở lại đảo hoang, cho tới ngày kế tiếp, ông lại dùng một miếng xốp và góc cửa ván xay trên đảo ghép lại, có tác dụng "phương tiện" dịch chuyển dưới nước, tuy thế bất thành.

Vì chỉ tất cả 2 chai nước uống ngọt nên ông Nedy uống khôn xiết tiết kiệm. Ông uống lẫn cả nước biển cho đỡ khát. Cho tới ngày thứ 4 bên trên đảo, ông lưu giữ ra từng thấy cảnh khỉ rước than làm cho thức ăn uống mà không biến thành đau bụng bắt buộc cũng muốnthử. "Nhưng nó chỉ khiến tôi miệng khô hơn và mắc kẹt vào răng", ông nói.

Tới ngày 13/8, ông không còn chút nước nào cùng đang vắt sức vậy cự sự sống, thì bất ngờ nhìn thấy vài khác nước ngoài lướt môtô nước gần đảo. Ông vội vàng lấy áo phông vẫy lên rất cao để ham mê sự chú ý. Cuối cùng, ông được các nhà chức trách giải cứu, chuyển lên xe cứu giúp thương và mang lại bệnh viện Lourenco Jorge nghỉ ngơi Barra domain authority Tijuca.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *